Để mẹ có chút thời gian nghỉ ngơi

Ở trường u Dương Lân (phường 2, quận 8), Huỳnh Thị Thu Hiền là học sinh lớp 8A8 có thành tích bảy năm liền là học sinh tiên tiến. Còn ngoài giờ học, ở chợ Rạch Ông thì Hiền lại là cô con gái hiếu thảo, chăm chỉ thay mẹ ngồi bán hàng suốt từ 12g trưa đến 5g chiều mỗi ngày. Các dì, các chị ở chợ đều khen cô bé sớm biết thương mẹ…
Theo chân Hiền từ trường về chợ, nhìn Hiền thành thạo bán hàng cho khách, tôi mới nhớ mẹ Hiền có lần kể rằng, ngay từ khi mới học lớp 4 – lớp 5, cô bé đã một buổi đi học, một buổi phụ mẹ bán hàng như thế này… Hiền là chị cả của hai đứa em học lớp 4 và lớp 1. Mẹ Hiền ngày ngày bán rau cải, nấm rơm ở chợ Rạch Ông. Muốn có lời nhiều, mẹ Hiền sáng nào cũng phải dậy từ 3g mướn xe Honda lên Chợ Lớn mua hàng về bán. Khoảng 5g30 mẹ Hiền về tới chợ, Hiền đã chờ sẵn ở đó để phụ mẹ dọn hàng. Sau đó, cô bé đem trả Honda cho chủ. Xong mọi việc, em mới cắp sách đến trường học…
11g30, sau 5 tiết học, Hiền chỉ kịp về nhà thay đồ, ăn vội chén cơm rồi chạy ngay ra chợ bán hàng cho mẹ về nghỉ đến chiều…
Em tâm sự: “mẹ con cực lắm, sáng nào cũng phải ra khỏi nhà khi mọi người vẫn còn đang yên giấc. Nhất là vào những ngày mưa to gió lớn… Riêng những ngày 30, mùng 1 và ngày 14, 15 bà con ăn chay nhiều thì mẹ phải dậy từ 1g sáng để mua được nhiều hàng về bán. Thương mẹ, con chỉ mong mẹ được nghỉ ngơi càng nhiều càng tốt”.
Hàng ngày Hiền chỉ còn buổi tối để học bài và làm bài. Vậy mà em vẫn dành thời giờ để bảo ban, hướng dẫn hai em làm những bài toán, bài văn khó… Đặc biệt, Hiền “mê” nhất môn anh văn. “Cô giáo anh văn của lớp con dạy hay lắm, nên con muốn sau này cũng trở thành giáo viên dạy anh văn giỏi như cô!” – Hiền thủ thỉ nói và tôi tin rằng cô bé hiếu thảo đó sẽ thực hiện được ước mơ của mình!
Suy nghĩ của con
Chiều nay mẹ lại bảo: “thôi, an hem ăn cơm đi! Biết chừng nào ba về mà chờ”. Nói rồi mẹ quay ra, đi lên đi xuống, loay hoay dọn chỗ này, dẹp chỗ kia. Mẹ làm nhưng tai thì cứ chờ nghe một tiếng còi xe, mẹ mong ba về ăn với mẹ bữa cơm chiều.
Ba bảo công việc cơ quan nhiều lắm, làm hết việc chớ không hết giờ. Rồi đôi khi vì quan hệ làm ăn, người ta hay mời tiệc tùng không từ chối được. Hôm thì ba về bảo no quá không ăn cơm nổi, hôm khác lại thấy ba say mèm, nằm cả ra salon mà ngủ.
Mẹ chẳng nói gì. Cơm mẹ chờ ba vẫn lạnh tanh trong lồng bàn. Có khi sáng dậy thấy vẫn còn nguyên. Ba bắt: “ai bắt chờ. Đi làm chớ có phải đi chơi đâu, làm sao liệu được giờ giấc”. Không phải là ba không thương mẹ, nhưng thấy mẹ dạo này ăn uống thất thường, người gầy rạc, ba lo. Có hôm dẫu không muốn ăn ba cũng cố ngồi xuống với mẹ, gắp thức ăn cho mẹ, nói cười.
Ba mẹ đi làm cả ngày, con cái thì đi học. Thường cả nhà chỉ đông đủ vào giờ cơm chiều. Mẹ chờ ba cũng là điều dễ hiểu. Có lẽ chỉ lúc ấy mẹ mới được làm cái thiên chức của mình: chăm sóc cho chồng, cho con. Vậy mà xem ra điều mong muốn rất nhỏ và bình thường ấy của mẹ không phải bao giờ cũng được như ý.
Phóng Viên – Thế giới phụ nữ- Phụ nữ Việt Nam- Năm1998

Đáng tiếc!

Đêm 25/9/1996, tôi phát hiện trong hộp bánh trung thu hiệu Đồng Khánh của người bạn mới tặng có hai chiếc bị mốc. Đó là hai cái bánh nướng, được gói kỹ trong bao bì nhựa trong suốt khá đẹp, nhưng nhìn xuyên vào có thể thấy rõ những nấm mốc trắng chi chít. Tôi gọi điện thoại đến cơ sở sản xuất Đồng Khánh để hỏi, song điện thoại phía cơ sở bận liên tục. Đến sáng 26/9/1996 thì mọi người mới vỡ lẽ: ngày 17/9/1996, một “mớ” bánh Đồng Khánh mốc đã bị đội quản lý thị trường thành phố giữ và lập biên bản. Công ty lương thực thực phẩm Đồng Khánh xác nhận sự việc và giải thích bánh bị mốc do “sơ sót kỹ thuật”.
Sự “sơ sót kỹ thuật” của hiệu bánh Đồng Khánh làm cho những ai lâu nay có một chút thiện cảm với thương hiệu Đồng Khánh đều bàng hoàng. Cả người biết bài, cho đến chiều 26/9 (tức là đúng vào ngày 14/8 âm lịch – cao điểm của mùa bánh Trung Thu năm nay) cũng cảm thấy nao nao… khó tả trước hai hình ảnh trái ngược nhau: mọi người chen chúc trước hiệu bánh Như Lan, trong khi cách đó không xa, quầy bánh Đồng Khánh thì vắng ngắt, lạnh tanh. Hiệu bánh Động Phát ở sát cạnh Như Lan, cũng không quá thưa thớt như vậy. Đó là những thương hiệu mà nếu so với Đồng Khánh, quả là chẳng thấm vào đâu, bởi Đồng Khánh đã có mặt ở thị trường bánh Trung Thu khá lâu và cũng lại nổi tiếng về dàn máy móc hiện đại, được quảng cáo rầm rộ từ nhiều năm trước, được giới tiêu dùng “quen mặt biết tên”.
Chắc chắn Đồng Khánh sẽ phải trả giá cho sự “sơ sót kỹ thuật” đó, trả ngay tức thời – ngay trong mùa Trung Thu này. Cái giá đó đáng bao nhiêu, khó có thể trả lời ngay được, bởi sẽ kéo dài từ năm này sang năm khác!
Thật đáng tiếc cho một thương hiệu lâu đời như Đồng Khánh – đã phải gầy dựng nhiều năm mới tạo được tên tuổi, giờ đây đang khó lòng chống đỡ nổi thái độ “tẩy chay” của người tiêu dùng!
Số vụ tham nhũng được phát hiện: giảm số lượng, nhưng tăng tính chất nghiêm trọng
Chín tháng đầu năm nay, cơ quan chức năng đã kết thúc điều tra tám vụ trong tổng số 13 vụ tham nhũng được phát hiện, với số thiệt hại (không tính hai vụ án lớn Trần Xuân Hoa và Phạm Huy Phước) lên đến trên 13,4 tỷ đồng, 50 cây vàng…
Bảy trong số tám vụ nói trên chờ đưa ra xét xử gồm: Lê Minh Tâm (công ty Thuốc Lá Bến Thành), Nguyễn Thị Liễu, Lê Thị Thu Hà (phòng lao động thương binh xã hội Nhà Bè), Huỳnh Dư Phước (công ty vận tải biển Saigon – Saigon Ship), Nguyễn Quốc Việt (cán bộ sở công nghiệp), Nguyễn Văn Sở, Thái Thị Kim Liêng, Nghiêm Xuân Tùng (ngân hàng Gia Định), Bùi Thị Bửu (nguyên phó chủ tịch ủy ban nhân dân xã Bình Trị Đông, Bình Chánh) và Trần Xuân Hoa.
Theo ban chỉ đạo chống tham nhũng, số vụ tham nhũng được phát hiện trên địa bàn thành phố chín tháng đầu năm nay có giảm về số lượng so với cùng thời điểm năm ngoái, song tính chất nghiêm trọng lại tăng thêm; công tác xét xử chậm và giá trị tiền bạc, tài sản bị thất thoát được thu hồi còn rất thấp. Chín tháng đầu năm nay, chỉ mới thu hồi được 970 triệu đồng.
Phóng Viên – Thế giới phụ nữ- Phụ nữ Việt Nam- Năm 1998

Những tấm ảnh của trẻ em lang thang

Điều bất ngờ ở triển lãm ảnh này không chỉ là những tấm ảnh sinh động về cuộc sống mà chính tác giả là những trẻ em lang thang: Kiều Quốc Khánh, Phạm Thị Hậu và Nguyễn Quốc Thắng. Mỗi em đều có một hoàn cảnh riêng và từ những vùng quê khác nhau cùng tới Hà Nội kiếm sống. Khánh 17 tuổi, còn Hậu và Thắng 16. Đây là kết quả sau bảy tháng các em rời bỏ đường phố để học và thực hành chụp ảnh tại trung tâm giáo dục hướng nghiệp từ thiện quận Đống Đa.
Từ sau triển lãm đầu tiên Hà Nội qua con mắt trẻ em đường phố tháng 4/1996 tới triển lãm lần này những tấm ảnh biết nói, có thể nói là các em đã khá vững trong kỹ thuật xử lý ánh sáng và bố bục. Phần lớn những bức ảnh được chụp từ đường phố, từ những mảnh đời nghèo khổ trong xã hội, từ chính nơi mà các em từng bươn chải kiếm sống. Cùng với những lời bình tự viết, một bức ký ức nhà tôi của Khánh hay mơ ước tuổi thơ của Hậu, có vẻ như các em đã trải tâm hồn hình với cuộc đời, và điều đó giúp các em ghé bước chân vào ngưỡng cửa nghệ thuật.
Liệu Hậu, Thắng, Khánh có thể tiếp tục theo đuổi môn nghệ thuật này nữa không hay quay trở về với đường phố? Vì đây là cuộc triển lãm cuối cùng trong dự án trợ giúp các trẻ em lang thang ở Việt Nam của tổ chức Affiliate Ltd. Dự án này hy vọng tạo cho trẻ em một không gian sáng tạo để các em có thể tự biểu hiện và chúng ta có thể khám phá ra thế giới của các em. Sau triển lãm này, các em sẽ tham gia vào trung tâm đào tạo nhiếp ảnh của nghệ sĩ nhiếp ảnh Trọng Thanh. Hậu và Khánh sẽ làm thêm nghề ảnh ở Fuji Minilab 19 bà Triệu, Thắng sẽ học tiếp chương trình C tiếng Anh tại nhà chung. Các em đều mơ ước trở thành những nhiếp ảnh gia thực sự.
Giải đáp pháp luật
Thừa kế quyền sử dụng đất
Hỏi: năm 1994, cha mẹ tôi qua đời có để lại một số đất, không để lại di chúc. Hiện nay anh tôi đang quản lý sử dụng số đất đai này. Xin hỏi tôi có được chia hưởng số đất của cha mẹ tôi để lại không? (cha mẹ tôi chỉ có hai người con).
Trần Thị Ngọc (xã Thanh Tuyền, huyện Bến Cát, tỉnh Sông Bé)
Trả lời: vì trong thư chị không cho biết rõ cha ẹm chị để lại loại đất gì, do đó chúng tôi xin góp ý kiến về nguyên tắc để chị tham khảo như sau:
Nếu là loại đất nông nghiệp để trồng cây hàng năm, nuôi trồng thủy sản, theo quy định của các điều 679, điều 680, điều 740, điều 742 của bộ luật dân sự, thì chị chỉ được chia hưởng với anh chị khi nào chị có đủ hai điều kiện sau đây:
Có nhu cầu sử dụng đất, có điều kiện tiếp tục sử dụng đất đúng mục đích.
Chưa có đất hoặc đang sử dụng đất dưới hạn mức theo quy định của pháp luật về đất đai.
Nếu là loại đất nông nghiệp để trồng cây lâu năm, đất lâm nghiệp để trồng rừng, đất ở (thổ cư), theo các điều 678, 679, 743 bộ luật dân sự, chị có quyền được chia hưởng với anh chị và mỗi người được hưởng một phần ngang nhau không đòi hỏi chị phải có các điều kiện như đã nói ở phần trên.
Phóng Viên -Thế giới phụ nữ- Phụ nữ Việt Nam- Năm 1998

Nỗi bức thiết của những người mẹ

Sau bài viết thất nghiệp: nỗi đau của nhiều lao động nữ lại tiếp tục nhận được thư của nhiều phụ nữ làm mẹ đang lâm vào bước đường cùng do không tìm được việc làm mặc dù rất tha thiết và có khả năng.
Như chị P.D: “năm 1979, vì gia đình quá túng quẫn, tôi đã bỏ học khi đang là sinh viên năm thứ hai trường đại học Kiến Trúc. Sau đó, tôi làm hãng dệt được mười năm thì nghỉ. Vay mượn vốn, tôi đẩy xe bánh mì đi bán cùng với đứa con 4 tuổi, trời mưa phải cho nó nằm trong xe. Vì chịu mưa gió nên nó ốm yếu và đau bệnh hoài và tôi buộc lòng phải nghỉ bán. Sau đó một thời gian, tôi lập gia đình lần thứ hai và bán thuốc tây đồng thời dạy sinh ngữ cho các em học sinh lớp 6 ở Hóc Môn. Cuối năm 1995, gia đình lại đổ vỡ, con tôi đang học lớp 3 phải nghỉ học và hai mẹ con lang thang khắp nơi để bán vé số. Tôi đã tìm việc khắp nơi, nhiều nơi chỉ cần tạp vụ nhưng họ bảo chỉ tuyển người dưới 35 tuổi. Tôi đã dành những đồng tiền cuối cùng để đóng tiền cho những dịch vụ việc làm. Chạy tới chạy lui, mẹ con cầm hơi bằng cơm chiên, nước tương kho… Cuộc sống sao quá nghiệt ngã, đau khổ bởi không tìm được một việc làm chân chính dù chỉ là lao động thấp hèn? Tôi có thể làm được mọi việc để sống và để con tôi được tiếp tục đến trường”.
Còn chị Nguyễn Thị C.: “chồng mất, 15 năm nay tôi phải tự lực để nuôi hai con 16 và 14 tuổi học xong lớp 10 và lớp . Cách đây 5 năm, tôi bị giảm biên chế dù đã liên tục làm việc trên 18 năm. Thời gian đầu tôi buôn bán nhỏ trước nhà để sinh sống, nhưng càng ngày vốn liếng càng vơi dần vì hàng quán ngày càng nhiều! Dần dà chịu hết xiết, tôi đi tìm việc khắp nơi nhưng tất cả những nơi tôi đến đều im lặng. Tôi chỉ mong có được việc làm, kiếm thêm 500.000 – 600.000 để sống và cho con đi học là thỏa mãn tâm nguyện của mình”.
Còn nhiều nữa, những dòng thư như vậy. Trong cảnh đơn thân, những phụ nữ này đang phải gánh vác toàn bộ trách nhiệm gia đình từ mưu sinh đến nuôi dạy con cái. Do đó, họ hết sức cần một việc làm và điều dễ đoán là họ sẽ rất nhiệt tâm với công việc và nhiệm sở một khi tìm được việc làm. Hơn nữa, không phải họ hoàn toàn không có khả năng. Vấn đề là cái nhìn của những người tuyển dụng: vì sao cứ nhất thiết phải tuyển người trẻ tuổi đối với những công việc mà ngay cả những người “có tuổi” cũng đáp ứng được, thậm chí đáp ứng tốt hơn?
Định hướng việc làm
Minh Loan: tôi năm nay 28 tuổi, cao 1,58m, nặng 52kg, chưa có gia đình, đang là sinh viên năm thứ hai đại học tổng hợp chuyên ngành anh văn. Hiện nay tôi đang có bằng C anh văn, vi tính căn bản, biết word. Về kinh nghiệm: 18 tháng nuôi giữ em bé, 6 năm là nhân viên bán hàng trong đó có 16 tháng vừa là nhân viên văn phòng, vừa là thông dịch bán hàng và kiêm luôn kế toán sổ sách. Đã từng làm tiếp tân ba tháng ở một khách sạn mini. Về khả năng: có trí nhớ tốt và nhớ rất lâu, luôn chịu khó và nhẫn nại ham học hỏi. Nhan sắc cỡ “trung bình cộng” hơi to con.
Hơn một năm nay, để tiếp tục việc học, tôi đã xin việc mấy chục chỗ nhưng đều không được vì chỗ thì yêu cầu phải tốt nghiệp đại học, chỗ thì chê không đạt về ngoại hình, hoặc còn trẻ. Tôi có thể làm được những công việc như: giữ em bé cho người nước ngoài, trực điện thoại, thâu ngân, bán hàng, nhân viên khách sạn, nhân viên văn phòng, biên phiên dịch giấy tờ hoặc hợp đồng… vào giờ hành chánh hoặc một ngày ca sáng, một ngày ca chiều hay ca tối. Tôi luôn sẵn sàng làm việc một, hai tháng đầu không ăn lương.
Bạn Minh Loan thân mến,
Đọc thư bạn, chúng tôi cảm thấy rất bức xúc trước những điều bạn nêu và rất muốn trao đổi trực tiếp với bạn. Nếu có thể, mời bạn đến tòa soạn báo Phụ Nữ vào 8g sáng mỗi ngày.
Riêng về phần việc làm, phóng viên trang lao động nữ đã đến văn phòng tư vấn – cung ứng lao động quận 3 và chị Nguyễn Thị Bạch Yến, trưởng văn phòng, cho biết sẵn sàng giúp đỡ bạn tìm một việc làm trong thời gian ngắn nhất. Bạn có thể yên tâm chờ đợi kết quả.
Phóng Viên – Thế giới phụ nữ- Phụ nữ Việt Nam- Năm1998

Đừng già đi một cách tẻ ngắt!

“Điều sai lầm lớn nhất của phụ nữ chúng ta khi tuổi đã xế chiều là chỉ biết khóc than cho tuổi trẻ của mình. Thay vì làm thế, chúng ta nên cảm thấy thích thú với sự trưởng thành của chúng ta. Chúng ta cần phải tiếp tục thám hiểm những hướng đi mới và hân hoan chào đón những thử thách mới”.
Đó là lời khuyên chân tình rút ra từ kinh nghiệm bản thân của tiến sĩ xã hội học Mỹ Ruth Jacobs, tác giả cuốn sách hãy là một bà già mạnh mẽ.
Bản thân Ruth Jacobs là một tấm gương sáng. Sau khi sinh và nuôi hai con khôn lớn, bà đã quay lại trường học, lấy bằng tú tài ở tuổi 40 và bằng tiến sĩ xã hội học ở tuổi 45. Bà là tác giả của tám cuốn sách nổi tiếng nói về phụ nữ ở tuổi mãn kinh. Bà nói:
“Năm nay tôi 71 tuổi và tôi cảm thấy đây là quãng thời gian hạnh phúc nhất trong đời”.
“Khi phụ nữ già đi, chúng ta có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn, có ít trách nhiệm hơn với cuộc sống và không còn phải sống cho người khác như trước kia nữa. Do vậy, chúng ta có thể sống cho riêng mình”.
Qua nghiên cứu và từ những kinh nghiệm của cuộc sống, bà khuyên:
Hãy tự hào về những việc mà mình đã làm trọn vẹn trong cuộc đời. Nhiều phụ nữ nói: “tôi chỉ là một người nội trợ”. Bà nói: “họ đã quên rằng là một người vợ, người mẹ, họ đã là một người y tá, một nhà trang trí, một nhà kinh tế học (về công việc chi tiêu trong gia đình), một đầu bếp tài năng, một nhà làm vườn… và nhiều chức năng nữa mà chỉ chính họ mới gọi tên ra được”.
Hãy nhận thức rằng mình đang nắm giữ một quyền lực vô cùng to lớn. Một phụ nữ là người lập nên một nhóm dân số lớn nhất trên thế giới. Với óc sáng tạo và quyền lực có sẵn, họ có thể làm thay đổi cả thế giới này.
Hãy nắm lấy cơ hội để làm mọi công việc mới trở nên hào hứng ở tuổi của mình. Hãy quay lại trường học bất cứ lúc nào thấy thích, bất cứ ở lứa tuổi nào. Hãy mở một công việc kinh doanh mới, cải tiến sở thích của mình, tích cực đi du lịch hay thực hiện những công việc mà lúc trẻ mình đã bỏ qua hoặc hoãn lại.
Hãy làm phong phú cuộc sống của mình bằng một tình yêu nồng thắm, phụ nữ vẫn có thể tiếp tục yêu đương sau khi mãn kinh – và tình dục không phải là tất cả.
Tranh thêu…
Nghề thêu không chỉ tạo ra những mảng màu sắc trang trí trên áo, quần, khăn tay, nắp bàn… mà còn có khả năng tạo ra những bức tranh treo tường rất đẹp. Sài Gòn hiện có hai nơi bán tranh thêu đáng chú ý là Đan Thanh – 104 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quận 1 và XQ – 259 Lê Thánh Tôn, quận 1. Nền tranh bằng vải silk hoặc cotton, chỉ thêu của Pháp và Tiệp Khắc, khung tranh thêu bằng gỗ (đã được chạm trổ hoặc đắp thạch cao lên khung gỗ và sơn nhũ như mạ vàng). Chủ đề chính của những bức tranh thêu là hoa với muôn sắc màu và chủng loại. Đan Thanh nghiêng về các sản phẩm tiêu dùng như nắp bàn, khăn ăn, khăn uống trà, áo gối… nên không có nhiều mẫu như ở XQ giá bán từ 35USD – 170USD/bức, tùy mẫu lớn nhỏ. XQ chuyên sản xuất tranh thêu, xuất xứ ở Đà Lạt nên tranh mang đậm sắc màu phong cảnh Đà Lạt, đặc sắc là những bức tranh thêu đồi hoa, tranh thêu cành đào, mai… dạng như tranh thủy mặc Trung Quốc. Tranh XQ có nhiều dạng: từ phong cảnh đến con người, tranh tĩnh vật, tranh thủy mặc, tranh tôn giáo… và cả những bức mô phỏng tranh nổi tiếng của các họa sĩ u châu thời phục hưng. Giá 35USD đến trên 200USD/bức là phổ biến. Tại đây có nhận đặt thêu những bức tranh chân dung. Nếu bạn thích trang trí ngôi nhà của mình bằng những bức tranh thêu (hoặc mua tặng bạn bè) thì xin mời…
Nghiên cứu mới ở Boston (Mỹ): HIV có thể lây truyền qua đường miệng
Từ trước đến nay, miệng vẫn được coi là an toàn trước virut HIV. Tuy nhiên, một cuộc nghiên cứu mới ở Boston (Mỹ) trên loài khỉ đã đưa ra lời cảnh báo rằng hành động biểu lộ tình yêu giới tính bằng miệng có thể làm lây truyền AIDS, thậm chí cả trong những trường hợp không bị trầy xước trong miệng.
Tiến sĩ Ruth Ruprecht, trưởng nhóm nghiên cứu, cho biết khỉ dễ dàng mắc bệnh này qua đường miệng ngay cả khi số lượng virut HIV thấp hơn 6.000 lần.
Trước đó, trung tâm kiểm soát và ngăn ngừa bệnh tật ở Boston đã cho biết có 17 người mắc bệnh AIDS thông qua đường miệng. Điều này đi ngược lại hẳn với thông tin lâu nay rằng HIV không lây truyền bằng đường miệng. Thế nhưng, cuộc nghiên cứu này vẫn chưa giải đáp được mức độ nguy hiểm của con đường lây lan này.
Tiến sĩ Ruprecht cho biết cuộc thí nghiệm trên khi được thực hiện để tìm hiểu trẻ sơ sinh có bị mắc bệnh AIDS do nuốt phải máu đã nhiễm bệnh trong lúc sinh ra hay không, bởi vì bao tử chúng không có acid trong khoảng vài giờ đầu sau khi chào đời. Sau khi kiểm tra mức độ quan trọng của các acid này trên khỉ, các nhà nghiên cứu phát hiện rằng “đối tượng” cũng bị nhiễm bệnh ngay cả khi có acid trong bao tử.
Nhìn chung, quan hệ tình dục bằng miệng ít nguy hiểm, nhưng sự lây truyền không phải là không có. Tuy nhiên, các tiếp xúc thông thường vẫn vô hại.
Phóng Viên – Thế giới phụ nữ- Phụ nữ Việt Nam- Năm1998

Mặt trái “con trai…cả?”

Cha anh Tr mới mất năm ngoái. Có lẽ công việc cuối đời của ông là sự phân chia sòng phẳng tài sản cho các dòng con cũng như những người vợ. Những phụ nữ dữ như cọp và bầy con hung hãn luôn muốn xâu xé người đàn ông thiếu trách nhiệm làm chồng, làm cha ấy.
Trong đám con tranh quyền đoạt lợi ấy, anh Tr. là người hung hãn nhất. Anh là con của người vợ thứ nhì, từ lâu đã ly thân với chồng, Lấy vớ người vợ đầu của cha đã ly hôn, anh coi như mẹ mình là vợ cả nên anh cũng là con cả và toàn quyền đảm đương trọng trách “quyền huynh thế phụ” trong việc “xí” miếng đất, thật ra là miếng vườn có cất căn nhà thờ ông bà tổ tiên bên nội của anh mà không phải chia phần cho ai.
Cha anh đã gần tám mươi tuổi, tiếng là nhiều vợ nhưng không người phụ nữ nào chăm sóc, không hề có đứa con nào gọi dạ bảo vâng, nói gì cơm bưng nước rót. Chúng thù hằn cha vì đã bỏ rơi chúng và mẹ chúng. Chúng chỉ mong ông phân chia gia sản là miếng đất hương hoả kia kịp trước khi ông bệnh già và chết. Để khỏi xào xáo, ông quyết định kêu người bán đất và chia đều hết. Ông chỉ giữa một ít lo hậu sự.
Đất ít, con đông. Mỗi người vợ và đám con chỉ được chia có chút đỉnh. Anh Tr. tức tối vì nếu để nguyên không chia, ít ra anh cũng được vài cây bỏ túi. Anh cứ ngày đêm dằn vặt cha đủ điều để đòi quyền lợi. Gây cãi không xong anh đâm đơn đi kiện chính cha mình. Phường trả đơn lại cho anh với lời khuyên: “về lo phụng dưỡng cha mẹ tốt hơn là kiện thưa”. Ở đoàn luật sư, cho dù anh hứa trả tiền thật hậu hĩ, mọi người vẫn nhã nhặn từ chối. Đi vận động họ hàng, anh bị chửi vuốt mặt không kịp: “đồ tham lam bất hiếu…”.
Cha anh Tr. mất trong sự lo lắng của hàng xóm. Những người vợ và con ông kình nhau từng bước. Họ quyết ăn thua đủ với người sống, mặc kệ người vừa nằm xuống. Anh giận cha, không ngó ngàng gì tới chuyện tang ma. Một hôm, anh ngồi phân bua, trách móc về vụ đất hụt với một người bạn vừa ghé nhà chơi. Con anh, thằng cháu đích tôn mà anh vẫn thường hay khoe ra để giành quyền nhận đất nối dõi tông đường, gây lộn với em, bị mẹ nó la. Tức mình, nó gào lên:
Nhà này là nhà của tui, ngày mai, của cải thuộc về con trai. Già rồi sẽ biết tay. Cứ lấy ông nội mà làm gương…
Khi không còn lòng tin
Ngược về phiên toà ngày 29/11/1995 của toà án quận Phú Nhuận xử vụ ly hôn giữa chị N.T.K.N và anh N.H.K. Họ quen biết nhau từ năm 1990 và 6 tháng sau đi đến hôn nhân. Hai vợ chồng tự lập, cuộc sống chủ yếu nhờ vào việc làm ăn buôn báo của chị K.N.
Năm 1992, anh N.H.K biết tin gia đình vợ sắp xuất cảnh, vợ chồng anh đã có gia thất riêng nên không nằm trong diện trên. Vốn làm không ra tiền lại thích ăn chơi, anh N.H.K bèn viết một thư nặc danh và xúi bạn đem tới gia đình vợ để tống tiền: nếu không chịu “chi” 500.000đ, anh sẽ tìm cách cản ngăn việc xuất cảnh. Sự việc đổ bể, toà án quận Bình Thạnh (nơi gia đình vợ cư trú) đã tuyên án anh N.H.K 8 tháng tù với tội danh “chủ mưu cưỡng đoạt tài sản công dân”.
Ngán ngẩm hành vi bỉ ổi của người bạn đời, nhưng chị K.N hàng tuần vẫn đều đặn đi thăm nuôi anh N.H.K với ý thức: tấm lòng cao thượng của chị vẫn còn dành cho người chồng thiếu tư cách đang lúc lao lung. Nhưng khi anh N.H.K ra tù, chị bắt đầu cuộc sống ly thân và hai năm sau chị chính thức làm đơn xin ly hôn.
Nói thầm
Một người con gái mà hai đầu ngực bị đen cứng và chai, chứ không màu hồng và mềm… còn bộ phận sinh dục thì cũng có những biểu hiện không bình thường… Xin bác sĩ cho biết người đó còn hay đã mất…
H.Đ.D (Gò Vấp)
Trước hết, tôi không hiểu em căn cứ vào đâu để đưa ra kết luận “có những biểu hiện không bình thường”. Vì muốn biết bình thường hay không, phải thấy ít nhất trên một trăm “mẫu mã” khác nhau, là điều mà ngoại trừ bác sĩ phụ sản hoặc nữ hộ sinh, hầu như không mấy ai đủ điều kiện thực hiện. Thật ra, chuyện em đề cập cũng khá phổ biến, vì (rất) nhiều người đàn ông, với một số kinh nghiệm “nhất định” từ chỗ bia ôm hoặc vài bạn gái “dễ tính” nào đó cũng tự cho mình là tay sành sỏi, để dễ dàng nghĩ rằng nếu còn con gái thì phải “như thế, như thế”… Tới chừng không “như thế” thì đâm ra hụt hẫng, thắc mắc… trước hiện tượng “hơi dư ra một chút” mà cả ba thứ tiếng Việt, Anh, Pháp đều thống nhất gọi là “cravat”, như cra – vát đeo ở cổ áo.
Cơ thể con người là “thiên hình vạn trạng” chẳng ai giống ai và cũng chính nhờ thế mà nó trở nên hấp dẫn hơn. Chuyện đầu ngục đen cứng và chai cũng vậy, có thể xảy ra ở mọi phụ nữ da vàng: Việt, Tàu, Hàn, Nhật,… thuộc mọi thành phần xã hội, ở độ tuổi sinh hoạt tình dục, mà chẳng hề mang ý nghĩa nào cả, và chẳng có giá trị để khẳng định cái gì cả.
Riêng “còn hay mất”, hiện tại, nếu chưa khám phụ khoa trực tiếp và phải do một bác sĩ thông thạo về chuyện này – thì cũng chẳng có cách nào khẳng định được. Nếu đã quyết định xây dựng gia đình, chỉ có tin nhau là tốt nhất.
Phóng Viên -Thế giới phụ nữ- Phụ nữ Việt Nam- Năm1998

Thêm niềm vui cho bé “gia đình cùng chơi”

Trong hai ngày 1 và 2 tháng 6, nhà thiếu nhi thành phố đã tổ chức nhiều hoạt động vui chơi dành cho thiếu nhi. Đặc biệt, nhằm tạo điều kiện cho phụ huynh cùng chơi với con, nhà thiếu nhi thành phố đã tổ chức hoạt động gia đình cùng chơi với bốn góc chơi: bố hoặc mẹ sẽ may áo cho con bằng… giấy; bố hoặc mẹ dùng giấy màu xếp hình gắn vào bức tranh mà con vẽ, sao cho phù hợp và đẹp; gia đình “thám hiểm” bằng cách bố hoặc mẹ cùng con thực hiện các động tác: nhảy qua các vòng tròn, vượt cầu, ném bóng vào rổ; bố mẹ cùng lắp ráp đồ chơi, theo chủ đề… Mặc dù đây là một hoạt động mới được tổ chức lần đầu, và phần thưởng chỉ là những món đồ chơi nho nhỏ nhưng sau hai ngày tổ chức liên tục, sáng, chiều, tối đã có trên 3.000 gia đình tham dự. Đây là một con số thành công ngoài tưởng tượng của nhà thiếu nhi thành phố.
Xuất phát từ việc nhà thiếu nhi thành phố xây dựng một phòng chơi dành cho các bé, có một số bố mẹ đưa con đến đây, trong lúc chờ đợi con chơi đã giải quyết thời gian trống bằng cách ngồi chơi với con. Theo dõi nhiều trường hợp, ban giám đốc nhà thiếu nhi thành phố nhận thấy, khi có bố mẹ cùng chơi các bé thường tỏ ra thích thú và kiên nhẫn hơn là chơi một mình. Do đó, loại hình hội thi gia đình cùng chơi được quyết định cho ra đời.
Bà mẹ Nguyễn Thị Loan cho biết, khi có thông báo về hội thi này chị đã bỏ thời gian học cách xếp hình (origami), xong rồi dạy lại cho con. Chưa biết có đoạt giải hay không nhưng chị thành thật thừa nhận rằng nhờ vậy mà chị mới thấy mình thiếu sót… bổn phận làm mẹ: thời gian dành cho con rất ít! Từ hội thi, ban tổ chức đã khám phá ra rằng không chỉ các bà mẹ mà còn có rất nhiều ông bố khéo tay. Trong cuộc thi may áo cho con, người đoạt giải nhì mang tên Ngọc Hải, ban tổ chức cứ luôn miệng “mời chị lên lãnh giải”, ai ngờ đó là một ông bố!
Hiệu quả của hội thi không chỉ là đem đến niềm vui cho con trẻ, cho bố mẹ, mà còn củng cố thêm được mối quan hệ tình cảm gia đình. Ngoài ra, ban tổ chức còn nhận thấy những sản phẩm mà bố mẹ và con làm ra có nhiều sáng tạo về mẫu mã và hoàn chỉnh hơn. Tất cả đã nói lên rằng: tuổi thơ có một nhu cầu được chơi rất lớn và quan trọng hơn cả là được chơi cùng bố mẹ! Từ thành công của hội thi hy vọng rằng gia đình cùng chơi sẽ trở thành một loại hình sinh hoạt thường xuyên ở nhà thiếu nhi thành phố.
Chuyện kể cho con
Chuyện giữa Chuột, Voi và Cá Sấu
Xưa thiệt là xưa, tại một khu rừng rậm nọ, có một anh Voi và một anh Cá Sấu sinh sống. Lại có thêm một chú Chuột hay khoác lác cùng một nhóm thú nhỏ khác.
Một lần, Chuột khoác lác mon men ra bờ con sông nhỏ ven rừng để uống nước. Chợt chú nghe tiếng Cá Sấu hậm hực: “xéo đi. Xéo đi. Không được uống nước của tôi đâu nhé”. Chuột khoác lác xua tay: “này ông bạn, đừng thấy tôi nhỏ con mà ăn hiếp. Báo cho ông bạn biết, như anh Voi to là thế mà còn phải sợ tôi đấy. Nếu tôi mà dùi vào mũi, vào tai của anh ta thì hắn cầm chắc phần thua”.
Cá sấu bĩu môi, thở phì phì: “hừ, ngươi có biết vì sao mũi của Voi lại dài thế kia không? Có một lần, hắn đến đây uống nước, bị ta tóm lấy mũi rồi giữ chặt. Đau quá, hắn kéo mãi, kéo mãi vẫn không thoát được, mũi bị giãn dài ra vậy đó. Ta thấy hắn kiệt lực rồi, nên mới tha cho hắn một lần”.
Câu chuyện của Chuột khoác lác và Cá Sấu bị Chim Khách bay ngang qua nghe được, nó lắc đầu: “chà chà. Anh Voi sợ Chuột khoác lác. Mũi của anh Voi là do bị Cá Sấu kéo giãn ra. Chà chà”.
Rồi đến một hôm, Voi và các bạn thú nhỏ có dịp đi ngang con sông nhỏ ven rừng, bèn dừng lại uống nước. Sấu mới khích Chuột khoác lác: “nào, ngươi thử khoan mũi Voi xem nào”. Chuột thấy vòi Voi dài thậm thượt, chả biết khoan dùi vào đâu. Voi cứ đủng đỉnh tiến về phía trước, ép Chuột thụt lui, thụt lui. Sấu giận giá, hét lên: “chui vào tai hắn, chui vào tai hắn”. Chuột khoác lác được Sấu cổ vũ, liều mạng xông tới, bám vào ngón chân Voi rồi leo lên. Khỉ con, Thỏ trắng nãy giờ đang say mê theo dõi diễn biến, thấy vậy đồng thanh la to: “anh Voi coi chừng, Chuột đang bò lên đấy”. Voi làm như không có chuyện gì xảy ra, chờ cho Chuột khoác lác bò đến bên đầu, mới dùng vòi vỗ cho một cái. Chuột khoác lác chỉ nghe “phạch” một tiếng, rồi tối tăm mặt mũi, rớt trở lại xuống đất, nằm thiêm thiếp. Sấu thấy vậy, ngậm câm bò trở xuống sông. Voi uống nước rồi, Chim Khách bỗng la to: “anh Voi ơi, chạy mau đi, chạy mau đi”. Sấu đang phục dưới nước, nghe được, cho rằng Voi sợ mình, bèn bò lên bờ đuổi theo.
Voi nghe tiếng Sấu rượt theo liền quay lại. Sấu há mõm muốn táp, không dè lại bị Voi đạp lên người, xương cốt cứ kêu răng rắc mà không cựa quậy nổi. Khỉ con, Chuột nhắt, Thỏ trắng thấy vậy mừng lắm, vỗ tay. “hoan hô anh Voi, hoan hô anh Voi”.
Từ đó về sau, không còn nghe tiếng Chuột khoác lác và Cá Sấu huênh hoang tiếp tục huênh hoang, khoác lác nữa.
Phóng Viên -Thế giới phụ nữ- Phụ nữ Việt Nam- Năm1998

Không được xét miễn giảm tiền sử dụng đất vì thiếu chứng nhận của Ủy ban Mặt trận Tổ quốc?

Gần đây nhiều bạn đọc phản ảnh về việc không được xét miễn đóng tiền sử dụng đất do hồ sơ xin miễn không được Ủy ban Mặt trận Tổ quốc phường, xã chứng nhận. Chúng tôi đã đề nghị ông Phạm Văn Hải – chánh văn phòng Ủy ban Mặt trận Tổ quốc thành phố Hồ Chí Minh – giải thích vấn đề này.
Ông Hải cho biết: công văn số 647 của Tổng cục Địa chính có quy định Ủy ban Mặt trận Tổ quốc phường,xã, thị trấn có quyền chứng nhận đất ở đã ổn định từ trước ngày 18/12/1980 và hiện không có tranh chấp để thay thế các giấy tờ hợp lệ khác về đất ở khi xin giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà và quyền sử dụng đất ở. Nhưng điều 2 của luật đất đai năm 1993 chỉ quy định ủy ban nhân dân phường xã, thị trấn xác nhận việc này, và nghị định 60/CP cũng không có điểm nào yêu cầu có chứng nhận của Ủy ban Mặt trận Tổ quốc phường xã. Như vậy, quy định trên đây của công văn 647 của Tổng cục Địa chính đã thoát ly các văn bản pháp luật cấp cao và không thể chấp nhận được.
Về phía Mặt trận Tổ quốc, ông Hải nói: “Đây chỉ là một tổ chức đoàn thể, đâu có chức năng hành chính của một cơ quan nhà nước để xác nhận những tranh chấp, đền bù giải tỏa vì không có chuyên môn trong chuyện đất đai, và tiêu cực rất dễ xảy ra. Chúng tôi không hiểu tại sao trong lúc các cấp đang kêu gọi cải cách hành chính cần ít cửa càng tốt mà công văn này lại đẻ thêm một cửa không có chức năng về đất đai như Mặt trận Tổ quốc, gây phiền hà thêm cho bà con! Cho đến nay Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam cũng chưa có văn bản nào hướng dẫn về việc này. Theo chúng tôi được biết, một số phường đã chứng nhận, nay ngưng lại khiến bà con bức xúc và lên đây kêu rất dữ. Nhưng như trên đã nói, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc thành phố vẫn giữ nguyên quan điểm và đã có văn bản kiến nghị ủy ban nhân dân thành phố chỉ đạo ủy ban nhân dân phường xã, thị trấn thực hiện việc chứng nhận này chứ không phải là Ủy ban Mặt trận Tổ quốc phường xã, thị trấn. Chúng tôi cũng có ý kiến đề nghị các cơ quan chức năng giải quyết không thu tiền sử dụng đất hoặc thu với mức giá sao cho hợp tình hợp lý, có xét đến hoàn cảnh lịch sử trước đây. Lãnh đạo Ủy ban Mặt trận Tổ quốc thành phố đã trực tiếp làm việc với lãnh đạo ủy ban nhân dân thành phố về vấn đề này. Hiện nay, trong thời gian chờ đợi hồi âm từ các cơ quan chức năng, các Ủy ban Mặt trận Tổ quốc phường xã sẽ không chứng nhận bất cứ giấy tờ nào liên quan đến vấn đề trên”.
Người mua nhà tầng trệt chung cư Miếu Nổi có bị thiệt về diện tích?
Khu dân cư Miếu Nổi (phường 3, quận Bình Thạnh) đã được triển khai xây dựng từ năm 1993 theo quyết định duyệt quy hoạch số 559/QĐ-UB ngày 7/4/1992, quyết định điều chỉnh, di chuyển nhà ở dân cư số 1250/UB-QLĐT ngày 19/8/1993 của ủy ban nhân dân thành phố Hồ Chí Minh, quy định về chính sách đền bù, giải tỏa số 355/LCQ ngày 14/9/1993. Nhưng sau khi hoàn tất xây dựng, một số hộ mua nhà tầng trệt của khu chung cư này đã khiếu nại vì diện tích mỗi căn chỉ có 44,88m2 thay vì 48,6m2 như trong hợp đồng.
Theo ban quản lý công trình, thật ra, trong thiết kế chung cư Miếu Nổi, không có con số diện tích xây dựng 48,6m2, mà căn hộ có diện tích xây dựng nhỏ nhất của khu chung cư Q là 54,37m2. Trước đó, hợp đồng mua bán nhà với dân có ghi rõ diện xây dựng là 48,6m2, và dân đã nộp tiền theo diện tích này, nhưng do nhu cầu định cư của dân, công ty Đầu tư Phát triển Đô thị vẫn bố trí cho dân vào các căn hộ mà không có điều chỉnh nào. Nói cho đúng, diện tích 44,88 m2 mà bà con nêu trong đơn khiếu nại là diện tích sử dụng, còn diện tích xây dựng thật ra lên tới 54,35m2, tức cao hơn diện tích ghi trong hợp đồng(tính theo hệ số hiện hành: diện tích xây dựng = diện tích sử dụng x 1.153).
Mặt khác công ty Đầu tư và Phát triển Đô thị hoàn toàn không có ý định chuyển dân sang khu R như đã nêu trong đơn khiếu nại, và cũng không có khu R nào trong thiết kế quy hoạch từ trước tới nay.
Sài Gòn về đêm: phải có đến hàng ngàn người như Ngọc Mai, như dì Hai, như Trung, Tuấn, Tượng hay như vợ chồng Dũng – Hồng… Họ kiếm sống bằng chính sức lao động chân chính của mình. Song, nào phải tất cả những đêm mà họ thức trắng ấy, đều mang lại kết quả như mong muốn. Nhất là những đêm mưa dầm, khách thưa, hàng ế…! Vẫn thấy đâu đó những ánh mắt âu lo, những nỗi niềm trăn trở và những tiếng thở dài trong đêm tối!
Phóng Viên -Thế giới phụ nữ- Phụ nữ Việt Nam- Năm1998

Một điểm tựa trong biển đời

Nửa đêm, khi mọi người yên giấc thì ở chợ cầu Muối có gần 200 trẻ đến lượm móc hàng bông như củ cải, cà rốt…để kiếm sống. Đa số các em đều là con em những gia đình nghèo ở nơi khác đến đây tạm trú. Nhiều em không cha mẹ, bao năm sống cảnh lang thang… Các bé trai đang đứng trước lằn ranh phạm pháp và một số bé gái có nguy cơ bị lạm dụng tình dục…
Trước tình cảnh đó, quán cơm xã hội của Hội Phụ nữ phường cầu Ông Lãnh ra đời như một điểm tựa vững chắc cho các em… Chủ tịch Hội Phụ nữ phường cầu Ông Lãnh, chị Dương Huy Ngân cho biết Ủy ban Nhân dân phường hỗ trợ thường xuyên cho quán cơm 500.000đ/tháng, còn thì Hội vận động các ban ngành và nhà hảo tâm đóng góp. Trung bình một tháng, quán cơm bù lỗ khoảng 2,5 đến 3 triệu đồng, vì mỗi phần ăn lẽ ra là 1.500 đồng, các em chỉ phải trả 1.000 đồng. Ngoài ra 30 em còn được ăn sáng, ăn chiều miễn phí. Chúng tôi cứ ngỡ là Hội Phụ nữ chỉ lo bữa ăn cho trẻ nghèo, nhưng khi đến thăm quán cơm mới biết, ở đây ngoài 5 chị nuôi, còn có 4 chị cán bộ Hội đã qua khóa bồi dưỡng giáo dục trẻ đường phố làm nhiệm vụ tiếp cận trẻ. Và quán cơm nhỏ đã được cơi lên một căn gác làm chỗ ở cho 30 bé gái và 10 em trai không nơi nương tựa.
Do các em phải làm việc kiếm sống về đêm, nên vào ban ngày, quán cơm tổ chức các hoạt động có ích. Có 50 em vào lớp học tình thương của phường. Tại quán có một lịch sinh hoạt rất đều đặn theo từng ngày, tập cho các em sự nề nếp về nhiều mặt. Quán còn mời cán bộ y tế đến nói chuyện, tổ chức cho các em xem phim. Tất cả trẻ đến với quán cơm đều được chăm sóc sức khỏe, điều trị những vết thương, ghẻ chốc… 122 em đã có sổ điều trị bệnh miễn phí ở bệnh viện…
Ban đầu, trẻ đến quán cơm thất thường và dè dặt, chỉ để ăn cơm giá rẻ, tắm giặt khỏi tốn tiền (tắm bên ngoài 1.500 đồng/lần), nhưng dần dần, thấy các chị ở đây đối xử với các em tử tế, quan tâm thực sự đến đời sống của các em, nên danh sách các em ghi tên vào sinh hoạt ngày càng đông. Hiện nay là 157 em. Chị Nguyễn Thị Phú, người phụ trách quán cơm cho biết, mỗi em đều có một cuốn sổ ghi nhận hoàn cảnh, nhận xét về bản tính, tìm hiểu nguyên do vì sao các em trở thành những đứa trẻ vào đời sớm. Từ đó, Hội tùy trường hợp mà hướng các em vào những hoạt động lành mạnh, phân biệt được điều hay lẽ phải. Các giáo dục viên còn phải thực hiện những chuyến vãng gia để làm công tác tư tưởng, hàn gắn lại mối quan hệ tình cảm giữa gia đình và các em. Quán đã đưa được 12 em trở về mái ấm. Với 5 triệu đồng tài trợ của một tổ chức xã hội, quán đã lập chương trình tín dụng cho 15 gia đình trẻ có quan hệ với quán cơm, để giúp cha mẹ các em phần nào bớt đi phần vay nặng lãi bên ngoài. Riêng đối với các em, đã có 32 em được vay vốn từ 25.000đ – 50.000đ để mua bán lặt vặt…
Đến thăm quán cơm xã hội của Hội Phụ nữ phường cầu Ông Lãnh, tiếp xúc từng mảnh đời mới thấy thương các em nhiều… Như Bỏn chị 15 tuổi và Bỏn em 10 tuổi – cha mất, mẹ lấy chồng khác. Đêm đêm hai em phải lượm móc rau cải cật lực mới đủ 15.000đ – “chỉ tiêu” do bà mẹ ấn định… Đến khi mẹ bị bắt vì ngủ ở lề đường, hai em mới đến với quán cơm và sống những ngày ổn định. Còn em H.T.T.T 15 tuổi, ở Lâm Đồng, do cha mẹ bỏ nhay mà lưu lạc vào thành phố. Quán cơm giúp em có chỗ ở, có công việc làm (bán sách báo) thu nhập 250.000đồng/tháng, đồng thời cho em học nghề kết kim sa trên áo. Bây giờ, T phấn khởi và hy vọng nhiều lắm. Còn Út Rớt – cha mất, mẹ bốc vác ở lề đường, bản thân em đi mót rau cải. Em sinh hoạt đều đặn, hy vọng sẽ được học may như em Mỹ Yến (được quán cơm giới thiệu học may ở trường 15/5 quận 1), để khỏi phải lượm rau cải nữa…
Chị Ngân, chị Phú, không biết từ lúc nào đã trở thành bà mẹ thứ hai của các em. Mới đây chị Ngân đã nhận thêm “nhiệm vụ” làm đại lý gạo bán tại quán, hy vọng góp thêm chút ít cho hoạt động quán cơm. Con đường tương lai chắc chắn sẽ còn dài và nhiều chông gai. Mong rằng sẽ có nhiều nhà hảo tâm đến với quán cơm xã hội, góp một chút lòng với trẻ em nghèo. Và ở các chợ đầu mối khác cũng xuất hiện những quán cơm như vậy – những điểm tựa còn hiếm hoi giữa biển đời.
Thảo Sương –Thế giới phụ nữ- Phụ nữ Việt Nam- Năm1998

Có gì mới trong luật hôn nhân – gia đình?

Qua mười năm thi hành luật hôn nhân – gia đình năm 1986, đến nay những nguyên tắc cơ bản của luật vẫn còn giá trị, được nhân dân tôn trọng và đã thực sự đi vào cuộc sống. Bên cạnh đó, bộ luật cũng đã bộc lộ những thiếu sót như nhiều quy định mới chỉ dừng ở những nguyên tắc chung, chưa cụ thể nên khó thực hiện và trên thực tế dễ bị vận dụng tùy tiện. Nhiều quy định chưa phù hợp với sự vận động của các quan hệ hôn nhân và gia đình trong hoàn cảnh mới, không đáp ứng được các yêu cầu giải quyết các tranh chấp, nhất là tranh chấp về tài sản, cấp dưỡng, con cái… chưa phù hợp với sự giao lưu trong điều kiện mở cửa và hòa nhập quốc tế.
Luật hôn nhân – gia đình (sửa đổi) được xây dựng trên quan điểm chỉ đạo chung là sửa đổi cơ bản, toàn diện luật hôn nhân – gia đình năm 1986 cho phù hợp với tình hình mới trên cơ sở các nguyên tắc cơ bản của luật năm 1986, chi tiết hóa các quy định chung đến mức độ cần thiết để tạo cơ sở pháp lý cho việc thi hành luật trong cuộc sống, giải quyết những vướng mắc tồn tại trong thực tiễn thi hành luật, góp phần củng cố gia đình Việt Nam trong tình hình mới. Những sửa đổi bổ sung mới dựa trên cơ sở giữ những nguyên tắc quy định tại chương I luật năm 1986 (có sắp xếp, chỉnh lý) cho phù hợp với cơ cấu và những nguyên tắc của những quy định chung của luật dân sự.
Luật hôn nhân – gia đình (sửa đổi) có 5 phần, 19 chương, 15 mục, 204 điều. Những điểm mới được sửa đổi, bổ sung là:
Chỉ cấm kết hôn trong những trường hợp người đang bị tòa án tuyên bố bị mất năng lực hành vi dân sự (điểm 2 điều 15) để phù hợp với quy định của luật dân sự, không cấm người đang mắc bệnh hoa liễu kết hôn vì pháp lệnh phòng chống HIV/AIDS cũng không cấm người mắc bệnh này kết hôn.
Bổ sung quy định cấm kết hôn giữa những người đã từng là cha, mẹ nuôi với con nuôi, giữa những người đã từng là bố chồng với con dâu, mẹ vợ với con rể, giữa bố dượng với con riêng của vợ, mẹ kế với con riêng của chồng (các khoản 4,5,6 điều 15) cho phù hợp với đạo lý của người Việt Nam.
Bổ sung quy định mới về đính hôn và từ hôn (điều 16, 17); cấm yêu sách của cải trong việc cưới hỏi; khi từ hôn không được đòi lễ vật, quà tặng khi đính hôn.
Bổ sung quy định mới về việc kết hôn giữa những người nước ngoài đang thường trú tại Việt Nam (khoản 4 điều 14).
Quy định chi tiết, thủ tục đăng ký kết hôn, từ chối đăng ký kết hôn, phản đối việc đăng ký kết hôn trên cơ sở cụ thể hóa các quy định của luật dân sự và tạo điều kiện cho việc quản lý hộ tịch của các cơ quan nhà nước (các điều từ 20 đến 24).
Quy định các căn cứ cho ly hôn (điều 78); hòa giải việc đoàn tụ gia đình ở cơ sở là bắt buộc, trừ một số trường hợp vi phạm pháp luật nghiêm trọng thì được khởi kiện ra tòa án mà không cần qua hòa giải (khoản 1, điều 76, điều 79); hôn nhân chỉ tồn tại dưới hai năm thì chưa có quyền ly hôn (khoản 2 điều 83); khi chia tài sản có tính đến lỗi của người gây ra tan vỡ gia đình, cân nhắc đầy đủ công sức nội trợ gia đình (khoản 3 điều 87); cụ thể hóa việc bảo vệ quyền lợi của các bên sau khi ly hôn về các mặt: quyền sử dụng đất, quyền về nhà ở theo hướng đền bù cho bên không tiếp tục hưởng các quyền sử dụng đó một khoản tiền tương ứng với công sức làm tăng giá trị tài sản (điều 90,91).
Xác định cụ thể các quyền và nhân thân của vợ chồng, bổ sung quyền được sống chung của vợ chồng (điều 31), nơi cư trú của vợ chồng (điều 32), quyền được tôn trọng danh dự, nhân phẩm, uy tín, chăm sóc sức khỏe của vợ chồng (điều 35); quy định cụ thể các loại tài sản chung (điều 43); quy định cụ thể quyền chiếm hữu, quyền sử dụng, quyền định đoạt tài sản chung của vợ chồng (các điều từ 48 đến 54).
Dự án sửa đổi luật quy định hai trường hợp được chia tài sản chung của vợ chồng khi hôn nhân đang tồn tại; khi vợ chồng sống ly thân; khi một bên vợ hoặc chồng đầu tư kinh doanh riêng (điều 55). Ngoài ra dự án còn cụ thể hóa điều 15 luật năm 1986 về việc vợ, chồng có quyền nhập hay không nhập tài sản riêng của mình vào tài sản chung (theo ba nguyên tắc).
Dự án luật bổ sung thêm chế định ly thân. Vợ chồng muốn sống ly thân phải được tòa án công nhận nếu hai bên thuận tình ly thân, và tòa án cho phép nếu có một bên vợ hoặc bên chồng yêu cầu ly thân (điều 67, điều 71).
Cha mẹ có quyền yêu cầu cơ quan nhà nước có thẩm quyền quyết định hạn chế năng lực hành vi của con đã thành niên hoặc áp dụng các biện pháp xử lý hành chính đối với con trong một số trường hợp pháp luật có quy định (điều 115 đến 117); tòa án có quyền ra quyết định hạn chế một số quyền của cha mẹ đối với con chưa thành niên (điều 118). Dự án luật cũng quy định cụ thể về nghĩa cụ cấp dưỡng, giám hộ giữa các thành viên trong gia đình và quy định chi tiết những trường hợp hôn nhân trái pháp luật, các hành vi bị coi là vi phạm pháp luật về hôn nhân và gia đình và các biện pháp xử phạt các hành vi vi phạm.
Trên đây là những điểm đã thống nhất trong ban dự thảo luật, những điểm còn đang có ý kiến khác nhau sẽ xin ý kiến các thành viên chính phủ trước khi chuẩn bị trình quốc hội vào kỳ họp tháng 10/1996.
N.X – Thế giới phụ nữ- Phụ nữ Việt Nam- Năm1998